Mạng Anh Tôi Không Cứu Nữa

Chương 3



3

Về đến nhà, tôi tắt điện thoại, kéo rèm kín mít rồi trùm chăn ngủ một giấc.

Sáng sớm hôm sau, vừa bật lại điện thoại, bên trong toàn là cuộc gọi nhỡ từ nhà họ Chu.

Ngay sau đó, một số lạ có mã vùng địa phương gọi tới.

Vừa bắt máy, một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Bác sĩ Thẩm! Xin cô mau quay lại sân bay! Cậu chủ nhà họ Chu trên máy bay đã nôn ra máu rồi hôn mê!”

“Hãng hàng không đã đặc cách cho cô khoang thương gia miễn phí, còn bố trí chuyên cơ đưa cô tới Thượng Hải!”

Hóa ra là cô tiếp viên trưởng hôm qua.

Tôi cười khẩy một tiếng, không khách khí vạch trần cô ta.

“Khoang thương gia miễn phí? Chẳng phải lúc trước cô còn nói tôi là đồ nghèo kiết xác, chỉ xứng bị đuổi xuống máy bay sao?”

“Cô bớt nói nhảm đi!”

Cô ta cuống lên, giọng điệu vẫn hống hách ra lệnh.

“Nhà họ Chu đang gây áp lực lên hãng hàng không, nếu vì cô mà tôi mất việc thì tôi không để yên đâu! Mau cút tới đây cho tôi!”

Tôi lập tức cúp máy, tiện tay chặn luôn số này.

Nhưng chưa tới nửa tiếng, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng đập cửa ầm ầm.

“Rầm rầm rầm!”

Kèm theo mùi hăng nồng sộc lên mũi.

“Thẩm Vân Chi! Con lang băm trời đánh! Mau cút ra đây cho tao!”

Tôi bật mạnh cửa.

Một xô sơn đỏ hắt thẳng lên cửa chống trộm, chảy tong tong qua khe cửa.

Tiếp viên trưởng dẫn theo mấy bảo an mặc đồng phục hãng hàng không, hùng hổ đứng chặn trước cửa nhà tôi.

Ngoài hành lang đã đầy những hàng xóm tò mò thò đầu ra xem, tiếng chỉ trỏ bàn tán không dứt.

“Thật là tạo nghiệt, bình thường nhìn cô gái này hiền lành thế mà lại là bác sĩ thất đức.”

“Đúng vậy, bị người ta tìm tới tận cửa tạt sơn thế kia, chắc chắn đã làm chuyện thất đức gì rồi!”

Tiếp viên trưởng nghe những lời xì xào xung quanh càng thêm đắc ý.

“Mọi người nhìn xem!”

“Chính là tên lang băm này!”

“Nhận tiền của bệnh nhân mà không làm việc, cố ý kéo dài thời gian khiến bệnh nhân nguy kịch đến tính mạng!”

“Bây giờ trốn trong nhà giả chết, loại bác sĩ thất đức này đáng bị bắt đi ngồi tù!”

Gương mặt cô ta dữ tợn, rõ ràng đã bị nhà họ Chu ép đến đường cùng, muốn lấy tôi làm vật thế mạng để lập công.

“Cô tưởng trốn là xong sao? Hôm nay dù có bò, cô cũng phải bò tới Thượng Hải cho tôi!”

Tôi nhìn vũng sơn đỏ loang đầy đất, vừa định gọi cảnh sát thì từ cầu thang truyền tới tiếng bước chân nặng nề.

Mấy vệ sĩ áo đen thô bạo đẩy đám hàng xóm đang đứng xem sang hai bên.

Quản gia Chu bước lên lầu, nhìn tôi từ trên xuống.

Tiếp viên trưởng thấy vậy lập tức chạy tới.

“Quản gia Chu, ông xem, tôi đã tìm được người phụ nữ này rồi! Tuyệt đối sẽ không làm chậm trễ bệnh tình của cậu chủ!”

Quản gia Chu thậm chí còn không thèm liếc cô ta, đi thẳng tới trước mặt tôi.

“Bác sĩ Thẩm, nổi nóng đủ chưa?”

Ông ta rút ra một tờ séc, kẹp giữa hai ngón tay lắc lắc.

“Sáu triệu, gấp đôi giá trước.”

“Bây giờ lập tức theo tôi đi, chuyện trước đây nhà họ Chu có thể bỏ qua.”

Tôi thậm chí còn không thèm nhìn tờ séc ấy, lạnh lùng thốt ra hai chữ.

“Không cần.”

“Đừng có được voi đòi tiên!”

Sắc mặt quản gia Chu lập tức âm trầm, hoàn toàn xé bỏ lớp ngụy trang.

“Cô thật sự cho rằng nhà họ Chu là người cô có thể đắc tội sao?”

Ông ta hơi cúi người, giọng nói hạ thấp nhưng lạnh lẽo đến tận xương.

 

“Cô không muốn đi, hôm nay dù phải trói, tôi cũng trói cô lên bàn mổ.”

“Cô không muốn cầm dao mổ, nhà họ Chu chúng tôi có vô số cách khiến cô phải cầm.”

“Nghe nói mẹ của bác sĩ Thẩm hiện đang ở viện dưỡng lão Khang Nam?”

Toàn thân tôi chấn động.

Chúng vậy mà hèn hạ đến mức đi điều tra tung tích mẹ tôi!

“Các người dám động tới mẹ tôi thử xem!”

Tôi nghiến răng, nhìn chằm chằm ông ta.

“Chỉ cần chữa khỏi bệnh cho cậu chủ, nhà họ Chu chuyện gì cũng làm được.”

Quản gia Chu cười lạnh liên hồi, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.

“Tốt nhất cô nên biết điều, bây giờ đi thu dọn đồ.”

“Nếu không, tôi đảm bảo hôm nay mẹ cô sẽ bị đuổi khỏi viện dưỡng lão, lang thang đầu đường!”

Mấy vệ sĩ xung quanh lập tức tiến lên một bước, khống chế tôi.

Tiếp viên trưởng đứng bên cạnh hả hê phụ họa.

“Nghe thấy chưa? Còn dám ra vẻ trước mặt nhà họ Chu, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!”

Nhìn bộ mặt của bọn họ, tôi bỗng nhiên bật cười.

Quản gia Chu cau mày, giọng đầy mất kiên nhẫn: “Cô cười cái gì!”

“Tôi cười các người ngu.”

Tôi thu lại nụ cười, nhìn sang cô tiếp viên trưởng đang còn đắc ý bên cạnh.

“Cô tưởng tôi là không muốn cứu Chu Ngạn sao?”

“Bây giờ dù tôi có đi, hắn cũng không sống nổi.”

Sắc mặt quản gia Chu đại biến, một tay túm lấy cổ áo tôi: “Cô có ý gì!”

4

“Hỏi cô ta đi.”

“Hôm qua ở sảnh chờ sân bay, cô ta làm hỏng vali của tôi.”

“Còn nghiền nát loại thuốc đặc chế tôi chuẩn bị riêng cho Chu Ngạn.”

“Không có thang thuốc đó bảo vệ tâm mạch, đừng nói phẫu thuật, hắn ngay cả cửa ải gây mê cũng không qua nổi!”

Nụ cười trên mặt tiếp viên trưởng lập tức đông cứng.

“Cô đừng có vu khống!”

“Rõ ràng là chính cô cố ý làm đổ đồ, giờ lại muốn đổ lên đầu tôi?”

“Quản gia Chu, ông đừng nghe con đàn bà điên này, cô ta là kẻ lừa đảo!”

Nhìn bộ dạng nhảy dựng của cô ta, tôi chỉ thấy buồn cười.

“Camera ở sảnh chờ đã ghi lại rõ ràng, có muốn tự đi kiểm tra không?”

Quản gia Chu nhìn chằm chằm tôi, dường như đang cân nhắc lời tôi nói là thật hay giả.

Một lúc lâu sau, ông ta hừ lạnh.

“Bớt ngụy biện đi! Thuốc quý trong thiên hạ nhà họ Chu muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, cùng lắm tìm người sắc lại một thang khác!”

“Bây giờ lập tức theo tôi đi!”

Ông ta phất tay, mấy vệ sĩ áo đen lập tức nhấc bổng tôi lên, cưỡng ép nhét vào chiếc xe thương vụ màu đen đỗ dưới lầu.

Vài giờ sau, tôi đã bị đưa tới trước phòng chăm sóc đặc biệt của Bệnh viện số Một thành phố Thượng Hải.

Qua lớp kính, Chu Ngạn toàn thân cắm đầy ống dẫn, máy theo dõi bên cạnh phát ra tiếng báo động chói tai.

“Nhịp tim tiếp tục giảm! Huyết áp gần như không đo được nữa!”

Mấy chuyên gia vây quanh giường bệnh mồ hôi nhễ nhại, nhưng hoàn toàn bó tay.

“Thần y đã mời tới!”

Quản gia Chu đẩy đám người ra, kéo tôi lên phía trước.

Cuối hành lang, một ông lão tóc bạc trắng, khí thế uy nghiêm chống gậy bước nhanh tới.

Ông cụ nhà họ Chu nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, trực tiếp đưa cho tôi một tờ séc trắng.

“Con số cô tùy ý điền.”

“Chỉ cần kéo cháu trai tôi trở về từ cửa Quỷ Môn Quan, nhà họ Chu tuyệt đối không bạc đãi cô.”

“Nhưng nếu chữa không khỏi…”

Giọng ông ta đột nhiên lạnh hẳn, tràn đầy sát ý.

“Mẹ cô… e rằng sẽ không giữ được.”

Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Người nhà họ Chu, quả nhiên đều cùng một loại.

“Ông Chu, uy phong của ông đúng là lớn thật.”

Tôi lạnh lùng nhìn ông ta, không nhận tờ séc kia.

“Đáng tiếc, mạng của cháu trai ông, bao nhiêu tiền cũng không mua lại được.”

Ông cụ nhà họ Chu giận tím mặt, giơ gậy chống nện mạnh xuống đất.

 

ĐỌC CHƯƠNG TIẾP THEO TẠI ĐÂY : https://chillmoingay.com/mang-anh-toi-khong-cuu-nua1/chuong-4

Chương trước
Loading...