Lỡ Nhịp Yêu

Chương 3



Căn nhà trong ảnh lớn hơn căn Lục Chính Uyên tặng tôi rất nhiều, nằm ở vị trí trong đại viện quân khu, cấp bậc không đủ thì căn bản không thể được phân nhà ở đó.

Hóa ra căn nhà anh tặng tôi là thứ cô ấy không thèm lấy.

Nói xong, Sở Dao im lặng chờ đợi phản ứng của tôi. Còn tôi chẳng có biểu cảm gì đặc biệt, chỉ có giọng nói là lạnh đi vài phần:

"Anh ấy đối với cô tốt thật đấy."

Sở Dao ngẩn người, rất ngạc nhiên khi tôi vẫn có thể bình thản đến vậy. Nụ cười trên mặt cô ấy càng thêm phần lấn lướt, cô ấy lại lướt thêm một tấm ảnh nữa cho tôi xem:

"Thực ra anh ấy rất chu đáo, ngay cả đồ lót cũng tự tay chọn cho tôi."

"Lần đầu anh ấy tặng tôi kiểu vải cotton thuần này, tôi thấy kiểu này chỉ có mấy bà thím mới mặc. Nhưng không muốn làm mất mặt anh ấy nên tôi đành bấm bụng mặc một ngày, đến ngày thứ hai thực sự không thích nên bảo anh ấy cầm cả 3 chiếc đi, chẳng biết là đem tặng ai nữa."

Cảm giác nhục nhã trào dâng trong lòng tôi. Tôi cứ ngỡ Lục Chính Uyên thay tính đổi nết, hiếm hoi lắm mới tâm lý tặng đồ lót cho tôi.

Bởi đó là lần đầu tiên trong 5 năm anh tặng tôi đồ cá nhân. Kích cỡ là size S, trong khi tôi mặc size M.

Tôi đã định bụng khi nào gầy đi sẽ mặc. Không ngờ lại là thứ người phụ nữ này vứt bỏ.

Sở Dao nhìn chằm chằm tôi, đáy mắt đầy vẻ đắc thắng vì tin rằng tôi không thể nhịn thêm được nữa. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy, giọng điệu vẫn không chút gợn sóng:

"Tặng tôi rồi."

Cô ấy giả vờ chấn động, trợn tròn mắt, giả nhân giả nghĩa nói:

"Thẩm tiểu thư đừng đùa chứ."

Tôi định nói rằng 3 chiếc đồ lót đó tôi chưa từng động vào, cô cũng không cần dùng cách sỉ nhục tôi để phô trương việc mình là kẻ thứ ba được thiên vị.

Nhưng đúng lúc này điện thoại của Sở Dao vang lên, cô ấy nghe máy rồi đi ra ngoài, giữa chừng khựng lại, hơi nghiêng điện thoại dặn dò tôi:

"Lễ phục ngày cưới đành làm phiền đại nhà thiết kế Thẩm rồi."

Nhìn bóng lưng cô ấy vội vàng rời đi, tôi nở nụ cười khinh bỉ. Cười cô ấy thật hèn nhát, biết sự tồn tại của tôi nhưng không dám làm rõ trước mặt Lục Chính Uyên, mà lại dồn tâm tư lên người tôi, muốn tôi trở thành người châm ngòi cho quả bom tình tay ba này.

Ngày thứ ba sau khi rời khỏi nhà Lục Chính Uyên, tôi đi mua sắm đồ gia dụng trong trung tâm thương mại.

Chúng tôi chạm mặt nhau ở khu đồ dùng sinh hoạt. Anh đang vụng về và lúng túng chọn lựa trên kệ hàng.

Chẳng cần đoán cũng biết anh lại vì Sở Dao mà phá lệ lần đầu tiên.

Trước đây khi tôi đến kỳ sinh lý, trong nhà hết băng vệ sinh, anh chỉ ra lệnh cho cấp dưới đi mua, chưa bao giờ chủ động chọn lựa cho tôi lấy một lần.

Nhìn thấy tôi, vẻ chột dạ thoáng qua trong mắt anh, anh giả vờ tự nhiên giải thích:

"Anh nghĩ là kỳ sinh lý của em sắp đến nên mua chuẩn bị trước."

Tôi không có cảm xúc gì, chỉ có bàn tay nắm chặt xe đẩy là siết lại. Nhìn người đàn ông mình đã yêu 5 năm này, lòng tôi lạnh lẽo như băng.

Trước khi tôi kịp mở lời, điện thoại anh vang lên. Qua sự thay đổi vi diệu trong ánh mắt anh, tôi biết là Sở Dao gọi đến. Anh ấy sốt sắng muốn nghe nhưng lại không dám nghe trước mặt tôi, vội vàng nói:

"Bên quân khu có việc cần xử lý, anh đi trước đây."

Anh không thèm nhìn tôi thêm cái nào, lúc quay người định đi bỗng khựng lại, dặn tôi:

"Đúng rồi, mấy ngày nay dạ dày anh lại hơi khó chịu, nấu cho anh nhiều món dưỡng dạ dày một chút."

Anh ấy tắt máy, điện thoại của Sở Dao lại gọi đến. Dường như không dám chậm trễ, dù bước chân vội vã đi xa nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng anh dỗ dành cô ấy:

"Được, nghe em hết, nộp báo cáo trước rồi mới tổ chức đám cưới. Em bớt giận được không, đừng làm ảnh hưởng đến bảo bảo trong bụng."

Hóa ra họ ngay cả con cũng có rồi. Trong 5 năm qua, anh rất ít khi dặn dò tôi kiểu đó, vì hầu như tôi đều chăm sóc tỉ mỉ từng chút một cuộc sống của anh.

Thỉnh thoảng anh nhờ tôi làm gì đó, tôi còn cảm thấy hạnh phúc vì được anh cần đến.

Nhưng giờ đây tôi mới biết, trong mắt anh, tôi không chỉ là một con "liếm cẩu", mà còn là một bà vú già.

Hai tiếng sau, WeChat hiện thông báo yêu cầu kết bạn.

Mở ra, là Sở Dao. Tôi nhanh tay nhấn đồng ý. Theo bản năng, tôi vào xem vòng bạn bè của cô ấy, dòng trạng thái mới nhất viết:

"Vừa nãy Lục thủ trưởng không đợi được nữa, kéo em đi nộp đơn xin kết hôn rồi. Đám cưới sẽ diễn ra vào ngày 18 tháng này, mời người thân bạn bè đến uống rượu mừng nha. Chỉ là hôm nay dạ dày em hơi khó chịu, chồng em bảo nhà anh ấy có bà giúp việc nấu món dưỡng dạ dày giỏi nhất, đã đặc biệt dặn bà ấy làm cho em rồi, một lát nữa là em được ăn ngon rồi."

Bên dưới dòng chữ là tấm ảnh cô ấy và Lục Chính Uyên giơ tờ đơn xin kết hôn. Trong ảnh, họ cười rất hạnh phúc.

 

CHƯƠNG 4 : https://chillmoingay.com/lo-nhip-yeu10/chuong-4

Chương trước
Loading...