Khoảng cách giữa chúng ta, chỉ là một ký ức bị lãng quên

Chương 8



Giọng hắn lạnh lẽo.

“Giống như xử lý Lý Văn.”

Bản ghi âm kết thúc.

Căn phòng lặng như chết.

Tôi nhìn sang Cố Trầm Chu—

gương mặt anh dưới ánh xanh màn hình lạnh như tượng đá.

“Họ đã giết Lý Văn…”

Giọng tôi run rẩy.

“Còn định giết cả Tiểu Chu…”

Cố Trầm Chu đột ngột gập laptop lại:

“Em và con phải rời đi ngay.”

“Anh đã bảo thư ký Chu chuẩn bị nhà an toàn—”

“Không!”

Tôi cắt lời.

“Tôi muốn tận mắt nhìn thấy Mạc Vân Thiên và Lâm Nghiên trả giá!”

“Thẩm Niệm!”

Cố Trầm Chu giữ chặt vai tôi.

“Đây không phải trò chơi. Họ đã giết hai người rồi, không ngại giết thêm.”

Tôi giằng tay ra:

“Vậy nên anh đã biết từ lâu?

Biết Mạc Thị nguy hiểm thế nào, mà vẫn giấu tôi?”

“Anh không thể để em bị cuốn vào—”

“Lại là câu này!”

Tôi gần như hét lên.

“Anh lúc nào cũng tự quyết định điều gì là tốt cho tôi!

Năm năm rồi, Cố Trầm Chu—

anh chưa bao giờ coi tôi là một người bạn đời ngang hàng!”

Anh đứng sững, trong mắt thoáng qua một tia đau đớn.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo lên—là số bệnh viện.

“Cố phu nhân!”

Giọng y tá đầy hoảng loạn.

“Có người giả làm bác sĩ, đưa con trai cô đi rồi!”

Thế giới trong khoảnh khắc sụp đổ.

Chân tôi mềm nhũn, phải bám vào bàn mới không quỵ xuống.

Cố Trầm Chu đã chộp lấy chìa khóa xe lao ra ngoài.

Tôi loạng choạng chạy theo, bên tai chỉ còn một tiếng gào thét:

Tiểu Chu! Con của tôi!

Camera bệnh viện cho thấy—

một người mặc áo blouse, đeo khẩu trang, đẩy giường bệnh của Tiểu Chu đi.

Dù che kín gần hết khuôn mặt—

nhưng mái tóc xoăn quen thuộc và dáng đi đó…

là Lâm Nghiên.

Điện thoại của Cố Trầm Chu đột nhiên reo lên.

Anh bật loa ngoài.

Giọng Lâm Nghiên ngọt ngấy vang lên:

“Trầm Chu, muốn gặp con trai anh không?

Một mình đến nhà xưởng cũ, mang theo USB.

Nói với Thẩm Niệm, nếu báo cảnh sát…

cô ta sẽ không bao giờ gặp lại con nữa.”

Điện thoại ngắt.

Tôi nắm chặt tay anh, móng tay cắm sâu vào da thịt:

“Chúng ta phải cứu con… nhất định phải…”

Ánh mắt Cố Trầm Chu trở nên xa lạ và đáng sợ, như một con thú bị dồn vào đường cùng:

“Anh sẽ đưa Tiểu Chu về.”

Anh lấy từ ngăn kéo ra một khẩu súng, giắt vào sau lưng.

“Em ở lại nhà an toàn.”

“Không!”

Tôi kéo chặt tay anh.

“Tôi là mẹ nó!

Hơn nữa… nhà xưởng đó…”

Một cảm giác quen thuộc kỳ lạ dâng lên.

“Tôi… hình như đã từng đến đó…”

Cố Trầm Chu quay phắt lại nhìn tôi, ánh mắt phức tạp đến khó hiểu:

“Mười năm trước?”

“Có thể… tôi không chắc…”

Ký ức mơ hồ.

“Khi đó tôi làm tình nguyện ở trại trẻ gần đó…”

Cố Trầm Chu đưa tay lên mặt tôi, ngón cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt không biết rơi từ lúc nào:

“Thẩm Niệm…

nếu anh nói, em chính là người đã cứu mạng anh suốt mười năm qua…

em có tin không?”

Tôi mở to mắt.

Cái gì cơ?

“Không còn thời gian giải thích.”

Anh kéo tôi chạy ra ngoài.

“Lên xe rồi nói.

Nhưng em phải hứa, đến nhà xưởng…

mọi thứ đều nghe theo anh.”

Mưa vẫn rơi.

Như bầu trời đang khóc thay cho ai đó.

Chúng tôi lao vào màn mưa, hướng về nhà xưởng cũ—

nơi cất giấu quá nhiều bí mật.

Ở đó có đứa con chưa rõ sống chết của chúng tôi,

có sự thật bị chôn vùi suốt mười năm,

và một trận đối đầu cuối cùng—

đẫm máu là điều không thể tránh khỏi.

 

07

Mưa đập vào kính xe như những mũi kim bạc.

Cố Trầm Chu lái xe cực nhanh, bánh xe nhiều lần trượt trên mặt đường ướt.

Tôi siết chặt dây an toàn, trong đầu chỉ toàn là khuôn mặt tái nhợt của Tiểu Chu.

“Nói lại lần nữa.”

Giọng tôi khàn đặc.

“Mười năm trước… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Gương mặt nghiêng của Cố Trầm Chu dưới ánh chớp càng thêm sắc lạnh:

“Khi đó anh bị đối thủ kinh doanh bắt cóc, nhốt trong nhà xưởng đó.

Chúng muốn mật khẩu tài khoản nước ngoài của Cố Thị.”

“Bắt cóc?”

Tim tôi hụt một nhịp.

“Nhưng bố anh chưa từng…”

“Ông đã trả tiền chuộc, nhưng bọn chúng vẫn định giết anh.”

Cố Trầm Chu đánh lái tránh một vũng nước lớn.

“Anh tự cởi trói, bỏ chạy…

bị chúng bắn trúng vai.”

Cần gạt nước quét liên tục, nhưng vẫn không theo kịp cơn mưa xối xả.

Xa xa, bóng nhà xưởng cũ hiện ra mờ ảo trong màn mưa, như một con thú đang rình rập.

“Sau đó thì sao?”

Tôi hỏi dồn.

“Anh chạy ra đường, mất máu quá nhiều rồi ngất đi.”

Giọng anh bỗng trở nên dịu lại.

“Khi tỉnh dậy, anh nằm trên xe của một cô gái.

Cô ấy dùng khăn quàng ép vào vết thương, rồi đưa anh đến bệnh viện.”

Tay tôi vô thức chạm vào phía sau eo—

nơi có một vết sẹo dài.

Dì ở trại trẻ từng nói đó là do tai nạn xe lúc tôi đi làm tình nguyện hồi đại học.

Nhưng tại sao mỗi khi nghe đến “nhà xưởng”…

nơi đó lại âm ỉ đau?

“Cô gái đó… là tôi?”

Cố Trầm Chu gật đầu:

“Khi anh tỉnh lại trong bệnh viện, em đã rời đi.

Y tá chỉ nói em mặc đồng phục tình nguyện,

và phía sau eo bị kính cứa.”

Ngón tay anh siết chặt vô lăng.

“Anh đã tìm em suốt rất nhiều năm.”

Một tia chớp xé ngang bầu trời, chiếu sáng cánh cổng hoen gỉ của nhà xưởng.

Tim tôi đập dồn dập như muốn vỡ ra.

Đêm mưa mười năm trước…

tôi đúng là đã chở một người đàn ông bị thương đến bệnh viện.

Nhưng sau đó… ký ức hoàn toàn trống rỗng.

“Tại sao không nói sớm?”

“Anh đã thử.”

Cố Trầm Chu dừng xe, quay sang tôi.

“Lần đầu hẹn hò, anh đưa em đến trại trẻ đó—

nhưng em nói chưa từng đến.

Sau đó anh mới phát hiện…

em hoàn toàn không nhớ chuyện đêm đó.

Bác sĩ nói đó là mất trí nhớ do chấn thương—

não sẽ tự động xóa đi ký ức quá đau đớn.”

Đầu tôi đau như muốn nứt ra.

Vậy ra—

Cố Trầm Chu luôn biết tôi là ân nhân cứu mạng của anh,

còn tôi lại hoàn toàn không hay biết?

Trong năm năm hôn nhân…

đã có bao nhiêu lần anh muốn nói rồi lại thôi?

“Lâm Nghiên biết chuyện này không?”

“Cô ta biết anh đang tìm người.”

Ánh mắt anh trở nên sắc bén.

“Nhưng không biết người đó là em.

Cô ta lợi dụng điều đó tiếp cận anh…

giả vờ có manh mối…”

Từ phía nhà xưởng bỗng vang lên một tiếng kim loại va chạm chói tai.

Cố Trầm Chu lập tức tắt máy, rút khẩu súng sau lưng ra:

“Ở yên trong xe.”

“Không!”

Tôi nắm chặt cánh tay anh.

“Đó là con trai tôi!”

Mưa đập vào mặt đau như đá nhỏ.

Chúng tôi khom người tiến đến cửa phụ của nhà xưởng.

Cánh cửa sắt hoen gỉ khép hờ, bên trong vọng ra tiếng nói mơ hồ.

Cố Trầm Chu ra hiệu cho tôi núp sau lưng anh, khẽ đẩy cửa.

Giữa nhà xưởng tối om,

Tiểu Chu bị trói vào một chiếc ghế kim loại, đầu rũ xuống.

Cách đó vài mét, Lâm Nghiên quay lưng về phía chúng tôi, đang nói chuyện điện thoại, gót giày đỏ gõ cộc cộc đầy sốt ruột.

“…Lấy được USB là xử lý đứa trẻ… Mạc tổng cứ yên tâm…”

Giọng cô ta vang vọng trong không gian trống rỗng.

Tôi cắn chặt môi mới không hét lên.

Cố Trầm Chu đặt tay lên vai tôi, ra hiệu kế hoạch:

Anh thu hút sự chú ý, tôi vòng ra sau cứu con.

Anh vừa bước ra—

điện thoại tôi đột nhiên reo lên chói tai—là bệnh viện!

Lâm Nghiên lập tức quay lại, trên tay là ống tiêm lóe sáng trong ánh tối.

“Ra đi, Trầm Chu.”

Giọng cô ta ngọt đến ghê tởm.

“Tôi biết anh sẽ dẫn Thẩm Niệm tới.”

Cố Trầm Chu đẩy cửa bước ra, giơ súng chĩa thẳng:

“Thả con trai tôi ra.”

Tôi theo sát phía sau, ánh mắt khóa chặt gương mặt tái nhợt của Tiểu Chu.

Cổ tay con bị dây thừng siết đến rướm máu—

tim tôi như bị xé toạc.

“Mẹ…”

Tiểu Chu yếu ớt ngẩng đầu, nước mắt rơi từng giọt lớn.

“Đừng sợ, mẹ ở đây…”

Tôi lao tới, nhưng bị Cố Trầm Chu chặn lại.

Ống tiêm của Lâm Nghiên áp sát động mạch cổ của con:

“Tiến thêm một bước, nó sẽ ngủ luôn.”

Cô ta nghiêng đầu:

“USB đâu?”

Cố Trầm Chu lấy USB ra:

“Cô thả đứa trẻ trước.”

“Ném qua đây.”

Chiếc USB trượt trên nền xi măng, dừng lại dưới chân Lâm Nghiên.

Cô ta cúi xuống nhặt—

tôi chợt thấy phía sau cô ta có động tĩnh—

một người đàn ông mặc vest đen giơ súng lên!

“Cố Trầm Chu! Phía sau!”

Tôi hét lên.

Tiếng súng nổ vang, dội lại trong không gian kín.

Cố Trầm Chu lập tức đẩy tôi ra—

chính anh thì lảo đảo, máu nhanh chóng thấm đỏ áo sơ mi trắng.

“Ba!”

Tiếng khóc của Tiểu Chu xé lòng.

Tôi lao đến đỡ Cố Trầm Chu.

Anh quỳ một gối, tay vẫn siết chặt khẩu súng:

“Thẩm Niệm… Tiểu Chu…”

Lâm Nghiên bật cười:

“Thật cảm động! Mạc tổng nói đúng—tình cảm chính là điểm yếu lớn nhất của các người.”

Cô ta đá văng USB.

“Dù sao bản sao cũng vô dụng, hôm nay cả nhà các người—”

Lời cô ta bị cắt ngang bởi tiếng còi cảnh sát vang lên.

Bốn phía nhà xưởng sáng rực đèn pha.

Chương trước Chương tiếp
Loading...