Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hóa Ra, Chúng Ta Vẫn Còn Yêu Nhau
Chương 3
Tôi bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, mới nhận ra nước mắt đã rơi đầy mặt.
Khổ nỗi giờ về còn chẳng biết ăn nói sao với mẹ.
Tôi mua vé chuyến hai giờ chiều, còn phải đợi thêm một tiếng nữa ở bến xe.
Đúng lúc ấy, mẹ gọi video call đến.
Bản năng mách bảo tôi không muốn nghe, nhưng mẹ tôi thì cố chấp, kiểu gì cũng phải gọi được mới chịu.
Không còn cách nào khác, tôi đành lướt ngón tay nhận cuộc gọi.
“Minh Bảo đâu?”
Câu đầu tiên mẹ hỏi chính là Tạ Minh Minh.
Tôi gãi mũi, nói dối: “Thằng bé ở bên cạnh con đây.”
“Đưa máy cho mẹ xem mặt nó.”
Tôi cố tình lắc nhẹ camera: “Nó không chịu.”
Mẹ tôi đâu dễ bị gạt.
“Tạ Tâm Nhi, con đang ở bến xe phải không? Không phải bảo đưa Minh Minh đi phẫu thuật sao? Sao giờ lại về rồi?
“Quay camera lại cho mẹ thấy Minh Bảo, mẹ chỉ muốn nói vài câu.”
Tôi nhìn mẹ qua màn hình, không nhúc nhích.
“Tạ Tâm Nhi, con đang giở trò gì vậy?
“Đến lời mẹ nói mà con cũng không chịu nghe nữa hả?”
Lúc này tôi thật sự không nghe rõ mẹ đang mắng gì nữa, bởi vì… trên màn hình điện thoại, không biết từ khi nào, đã xuất hiện khuôn mặt của Chu Mộc Ngôn.
Anh ta đang đứng ngay phía sau tôi.
Mẹ tôi vẫn chưa phát hiện ra, còn đang càu nhàu: “Tạ Tâm Nhi, nếu Minh Minh mà có chuyện gì, coi mẹ có đánh chết con không!”
“Mẹ, con cúp máy trước nhé!”
Hoảng loạn, tôi vội vàng ngắt cuộc gọi.
Sau đó giả vờ bình tĩnh quay người lại, nói: “Anh tìm tôi có việc à?”
Dù sao con cũng đang ở chỗ anh, tôi không thể mãi vờ như không quen biết.
Chu Mộc Ngôn nhìn tôi, ánh mắt như nghiến răng nghiến lợi.
“Tạ Tâm Nhi, em vẫn lạnh lùng như xưa. Năm năm trước bỏ rơi tôi, bây giờ ngay cả con ruột em cũng không cần nữa?”
Bỏ rơi anh?
Tôi lập tức đứng bật dậy, giận dữ nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh nói rõ ràng đi, cái gì mà tôi bỏ rơi anh? Rõ ràng là anh phụ tôi trước!”
Vả lại… anh biết Tạ Minh Minh là con tôi rồi.
Cũng phải thôi, trừ khi anh ngốc, không thì tính toán một chút là hiểu ngay.
Chu Mộc Ngôn nhíu mày, như đang suy nghĩ điều gì.
Tôi lại hỏi: “Nếu anh cũng thấy Minh Minh đáng thương, vậy đợi khi thằng bé khỏi bệnh, có thể để tôi đón nó về không?”
“Cô mơ à.”
Quả nhiên, một khi nhà họ Chu đã biết đứa trẻ này tồn tại, tôi chẳng còn cơ hội nào để giành lại con.
“Vậy thì được, anh chăm sóc nó cho tốt. Tôi sẽ không xuất hiện trước mặt nó nữa.”
Dù sao Chu Mộc Ngôn cũng sắp lấy vợ, Tạ Minh Minh rồi cũng sẽ có mẹ kế.
Sự tồn tại của tôi… chỉ khiến mọi người thêm khó xử.
8
Loa phát thanh vang lên, thông báo xe đã vào bến.
Tôi xách hành lý lên, quay sang Chu Mộc Ngôn nói lời tạm biệt:
“Cảm ơn anh đã tiễn tôi. Giúp tôi nói với Minh Minh một câu… sống tiếp mới có hy vọng.”
Cổ tay tôi đột nhiên bị nắm chặt.
Chu Mộc Ngôn kéo tôi, sải bước rời khỏi nhà ga.
“Anh làm gì vậy? Buông ra!”
Tôi vùng vẫy dữ dội, cố gắng thoát khỏi tay anh.
“Chu Mộc Ngôn, anh điên rồi à? Xe đã vào bến, nếu tôi không đi ngay sẽ lỡ chuyến đấy!”
“Vậy thì đừng đi nữa.”
Chu Mộc Ngôn dừng lại, ánh mắt khóa chặt lấy tôi.
“Không đi nữa?”
Rồi thì sao?
Câu sau tôi không dám hỏi.
Tôi không có sở thích chen chân vào chuyện tình cảm của người khác.
Đặt mình vào vị trí bạn gái Chu Mộc Ngôn—đang quen nhau yên ổn, bỗng dưng nhảy ra một đứa con và một người yêu cũ dai như đỉa—ai mà chịu nổi?
Chu Mộc Ngôn vẫn không có ý định buông tay, ngược lại còn ép tôi từng bước một:
“Em sợ gì? Miệng thì nói muốn tìm người tốt hơn, mà lại lén sinh con của anh.
“Tạ Tâm Nhi, em nợ anh một lời giải thích.”
Vừa nói, Chu Mộc Ngôn vừa vác tôi lên vai.
Không!!!
“Chu Mộc Ngôn, thả tôi xuống! Không thả là tôi báo công an đấy!”
“Báo đi, chuyện nhà, công an không quản.”
!!!
Tôi bị Chu Mộc Ngôn vác thẳng ra khỏi bến xe, nhét luôn vào một chiếc xe hơi đang đậu sẵn.
Tài xế phía trước thấy cảnh đó thì sợ hãi hỏi nhỏ:
“Boss, bây giờ lái xe luôn chứ ạ?”
“Lái!”
Chu Mộc Ngôn bấm nút nâng vách ngăn trong xe lên, dồn tôi về sát góc.
“Có thai không nói, sinh con cũng không nói, đến khi con bệnh vẫn không chịu nói cho anh biết.
“Em thà tìm mẹ anh, cũng không tìm anh.
“Tạ Tâm Nhi, trong mắt em, anh là người không đáng tin đến vậy sao?”
“Chẳng phải thế còn gì?”
Tôi đáp không cần suy nghĩ.
“Ha.”
Chu Mộc Ngôn bật cười vì tức.
“Thì ra trong lòng em, anh luôn là hạng người như thế.”
Tôi chẳng buồn nói thêm với anh nữa.
“Mọi chuyện đến nước này, tôi thấy chúng ta chẳng còn gì để nói nữa.”
Nếu không phải vì Tạ Minh Minh bệnh nặng, tôi cả đời này cũng không định gặp lại Chu Mộc Ngôn.
Nghe vậy, anh ngẩng đầu lên nhìn tôi.
“Không còn gì để nói? Vậy thì làm.”
Tôi trừng mắt, tưởng mình nghe nhầm.
Cho đến khi bàn tay anh giữ lấy sau gáy tôi.
Khuôn mặt Chu Mộc Ngôn ngày càng tiến lại gần.
Đúng lúc đó, theo phản xạ, tôi nghiêng đầu tránh đi nụ hôn.
Rồi lập tức vung tay, tát cho anh một cái thật mạnh.
“Anh bị điên à?”
Chu Mộc Ngôn đưa tay xoa má, lại nở nụ cười.
“Phải, anh điên rồi. Từ khoảnh khắc biết chúng ta có một đứa con, anh đã phát điên rồi.”