Duyên Định Giữa Non Sông

Chương 1



Trước ngày thành thân, Cố Bắc Thần lặng lẽ sửa hôn thư giữa ta và chàng, âm thầm đổi tên tân lang thành Cố Hoài Nam - tiểu thúc của chính chàng.

Bằng hữu nghe vậy đều kinh hãi: “Ngươi điê/n rồi sao? Nhỡ làm hỏng đại sự… Lâm Tinh Vãn vì đợi ngươi mà lỡ dở suốt bảy năm, nay đã thành cô nương lớn tuổi rồi!”

Cố Bắc Thần chỉ cười nhạt, vẻ mặt thản nhiên như không: “Ta từng đánh cược với Nhuyễn Nhuyễn, nếu thua sẽ làm theo một chuyện nàng ấy yêu cầu. Cùng lắm chỉ là sửa một cái tên trong hôn thư, có gì quan trọng. Dù sao hôn sự của Lâm Tinh Vãn cũng bị phá đến mười lần rồi, thêm một lần nữa cũng chẳng ch//ết ai.”

Tô Nhuyễn Nhuyễn vốn là cô nhi được hắn mang về, hiện làm nha hoàn hầu cận bên người.

“Chờ nàng phát hiện tên bị đổi, chắc chắn sẽ cuống cuồng đến tìm ta sửa lại.”

“Nếu thật sự hồ đồ mà động phòng rồi, thì tiểu thúc của ta cũng không thể hành phòng sự. Cuối cùng, Lâm Tinh Vãn vẫn là người của ta. Còn tiện giữ được một điểm yếu của nàng.”

Giọng hắn mang ý trêu đùa, nhưng lạnh lẽo đến thấu xươ/ng, từng câu như d/ao c/ứa. Đám người xung quanh lập tức bật cười ầm ĩ.

Mà ta đứng ngoài cửa, nghe trọn không sót một chữ.

Bát canh giải tửu trong tay bị ta siết chặt hồi lâu, cuối cùng chỉ lặng lẽ xoay người, đổ đi.

Không lâu sau, mẫu thân vội vã mang hôn thư đến, thần sắc đầy lo lắng: “Vãn nhi, hôn thư… bị sửa rồi, tên người lại thành Cố Hoài Nam…”

Ta khẽ mỉm cười, giọng nhẹ tênh: “Không sao, cứ theo hôn thư đó mà làm.”

Lần này, ta không còn tìm đến hắn để sửa lại tên nữa.

Ngày đến phủ Cố gia bàn chuyện hôn sự, trùng hợp Cố Bắc Thần lại đưa Tô Nhuyễn Nhuyễn xuất môn du ngoạn.

Ta tiện tay đưa cho hắn một tấm thiệp mời tân hôn. Hắn liếc qua, tùy ý ném sang một bên, cười nhạt: “Thư xin lỗi ta không đọc. Khi nào nàng đem cây trâm Nhuyễn Nhuyễn thích tới, ta sẽ coi như chuyện cũ bỏ qua.”

Ta không giải thích, chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng hắn rời đi.

Ngày đại hôn.

Khi tiếng nhạc cưới vừa dứt, ta khoác hỉ phục bước lên kiệu hoa, thì bên ngoài phủ đột nhiên trở nên hỗn loạn.

Cố Bắc Thần - người xưa nay cao ngạo - lúc này lại cuồng nộ xông vào, áo choàng còn chưa chỉnh tề, gào lên như kẻ mất trí: “Tân lang phải là ta! Rõ ràng người thành thân với nàng phải là ta mới đúng!”

1

……

“Vãn Vãn, con thật sự không định sửa lại hôn thư sao? Nhưng… Cố Hoài Nam là một kẻ tàn phế, hơn nữa còn không thể hành phòng…”

Mẫu thân mắt đỏ hoe, giọng run run.

Trong lòng ta thoáng dâng lên một chút áy náy.

Bà là người vui nhất khi biết Cố Bắc Thần chịu cưới ta.

Bởi bà hiểu rõ, ta đã chờ người ấy suốt bảy năm.

Từ thiếu nữ thanh xuân rực rỡ, chờ đến khi xuân sắc phai dần, năm tháng trôi qua không ngừng, cuối cùng trở thành trò cười nơi kinh thành - người mà chẳng ai muốn cưới.

Ngày Cố gia mang sính lễ đến, mẫu thân ôm mặt khóc suốt một đêm.

Sau đó lại thức trắng ba mươi đêm, từng đường kim mũi chỉ thêu nên bộ hỷ phục loan phượng trình tường cho ta.

Vậy mà giờ đây, Cố Bắc Thần chỉ vì một ván cược với nha hoàn thân cận, lại đưa đến một tờ hôn thư sai tên.

Khoảnh khắc ấy, ta chỉ thấy mệt mỏi đến tận cùng.

Nhìn những hàng chữ mạ vàng trên nền giấy đỏ rực, ta khẽ nói: “Không sao… dù gì cũng là người Cố gia.”

Ta hiểu, bản thân đã không còn tư cách để tùy ý nữa.

Đây đã là lần thứ mười Cố Bắc Thần thất hứa, thay đổi hôn kỳ.

Lần đầu tiên, người trong kinh đều bất bình thay ta, mắng chàng bạc tình bạc nghĩa.

Lần thứ hai, các tiểu thư danh môn bắt đầu nghi hoặc, xì xào rằng có phải chúng ta bất hòa.

Về sau, càng ngày càng nhiều người cho rằng lỗi nằm ở ta.

Họ nói ta không biết liêm sỉ nên mới bị chán ghét, nói ta lời lẽ cay nghiệt khiến người khác xa lánh…

Rằng Cố Bắc Thần - thanh mai trúc mã của ta - mới là người không muốn cưới ta.

Lần đầu bị hủy hôn, ta từng nghĩ sẽ tìm một mối nhân duyên khác.

Nhưng mỗi khi bà mối tới, chỉ cần nghe đến nhà họ Lâm liền vội vàng trả lại lễ vật, vẻ mặt khó xử:

“Cố công tử đã nói rồi, cô nương là người của ngài ấy. Ở kinh thành này, ai còn dám tranh với ngài ấy? Huống hồ danh tiếng của cô nương hiện giờ… e rằng sau này chỉ có thể làm ‘Cố phu nhân’ mà thôi.”

Ngón tay thon dài của ta nhẹ nhàng dừng lại trên ba chữ “Cố Hoài Nam”.

Ta biết, cuối cùng bản thân cũng đã buông bỏ được mọi vướng mắc với Cố Bắc Thần.

Tĩnh tâm chấp nhận trở thành Cố phu nhân.

Chỉ là, người ta gả cho… không còn là “Cố” năm xưa nữa.

02

Khi biết ta sắp gả cho Cố Hoài Nam, lão phu nhân Cố gia vô cùng kinh ngạc.

Nhưng nghĩ đến việc Cố Hoài Nam là tiểu nhi tử bà yêu thương nhất, lại bệ/nh tật triền miên nhiều năm, bà liền gật đầu đồng ý hôn sự, còn chủ động tăng thêm không ít sính lễ.

“Mẫu thân nghe nói, số sính lễ thêm vào đó… là Cố Hoài Nam âm thầm bù đắp cho con.”

Mẫu thân ta khẽ thì thầm bên tai.

Ta nhìn sân viện chất đầy rương hòm, chỉ nhẹ gật đầu: “Con rất hài lòng.”

Hôn sự đang chuẩn bị rộn ràng, không ngờ một ngày nọ lại có người mà ta không hề mong đợi ghé thăm.

Là Cố Bắc Thần.

Hắn khoác cẩm bào tím thẫm thêu chỉ vàng, mái tóc buộc gọn bằng ngọc quan tử kim, dáng vẻ phong lưu, khí thế hiên ngang.

Ánh mắt hắn mang theo sự đắc ý và một chút hả hê. Phía sau hắn, không ngoài dự đoán - chính là Tô Nhuyễn Nhuyễn.

Ta biết, hắn vẫn cho rằng ta chưa phát hiện hôn thư bị đổi tên.

Thấy ta làm như không thấy, hắn cũng chẳng bận tâm, tiện tay cầm chén trà ta vừa uống dở, ngửa đầu uống cạn.

“Đồ xuất giá chuẩn bị xong cả rồi chứ?”

“Đủ rồi.”

Giọng ta lạnh nhạt, khiến ánh mắt hắn thoáng qua một tia nghi hoặc, nhưng rất nhanh lại trở về vẻ dửng dưng: “Đã kiểm tra kỹ chưa? Lễ vật, thiệp mời, còn có… hôn thư. Dù sao cũng là chuyện cả đời, có cần lấy ra xem lại không?”

Ta giả vờ không hiểu ẩn ý trong lời hắn, chỉ bình thản đáp: “Đã đối chiếu hết rồi. Nếu không còn việc gì, mời công tử hồi phủ.”

Sắc mặt Cố Bắc Thần có phần khó chịu, nhưng vẫn cố nhẫn nhịn: “Hôm nay ta đến, thực ra còn một chuyện. Năm đó ta từng đưa nàng chiếc vòng ngọc của mẫu thân ta. Vòng ấy vốn để dành cho thê tử tương lai. Nay nàng còn chưa gả vào Cố gia, có phải nên trả lại không?”

Ta thoáng sững người.

Chiếc vòng ấy, ta nhận khi mới mười sáu t//uổi…

Chương tiếp
Loading...