Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ba Năm Làm Thiếp, Sáu Đứa Con Không Phải Của Hầu Gia
Chương 2
3
Đến rồi.
Nhân vật chính còn lại của vở đại hí này cuối cùng cũng bước lên sân khấu.
Chỉ thấy Liễu Như Yên mặc một thân váy trắng giản dị, mái tóc búi vội hơi rối, vừa chạy vào vừa khóc như hoa lê trong mưa.
Phía sau nàng còn có một bé trai chừng hơn hai tuổi.
Đó chính là trưởng tử của nàng, cũng là trưởng tôn của Hầu phủ, Cố Minh Hiên.
“Hầu gia!”
Liễu Như Yên nhào tới bên giường, nắm chặt tay Cố Trường Phong, khóc đến đứt từng khúc ruột.
“Ngài sao vậy? Là ai làm ngài bị thương? Lòng thiếp đau lắm…”
Cố Trường Phong nhìn gương mặt xinh đẹp khiến ai thấy cũng thương trước mắt, trong lòng rốt cuộc cũng được an ủi đôi chút.
Vẫn là Liễu nhi của hắn biết đau lòng vì hắn.
Không giống Thẩm Ngọc Vi độc phụ kia, chỉ biết đứng đó nhìn hắn làm trò cười.
Ta nhìn cảnh bọn họ tình sâu nghĩa nặng trước mắt, chậm rãi mở lời.
“Muội muội đến vừa đúng lúc.”
Giọng ta không lớn, nhưng tiếng khóc của Liễu Như Yên lập tức khựng lại.
Nàng ngẩng đôi mắt đẫm lệ lên, khó hiểu nhìn ta.
Ta nở với nàng một nụ cười có thể gọi là dịu dàng.
“Mau, dẫn theo sáu đứa con của muội, đều lại đây.”
“Để Hầu gia nhà muội nhìn cho kỹ.”
“Thái y vừa nói, Hầu gia hắn…”
Ta cố ý kéo dài giọng, thưởng thức vẻ hoang mang ngày càng đậm trên gương mặt Liễu Như Yên.
Rồi từng chữ từng chữ nói ra.
“Đặc biệt thích trẻ con.”
Khoảnh khắc lời ta vừa dứt, nhiệt độ trong phòng dường như hạ xuống vài phần.
Tiếng khóc của Liễu Như Yên im bặt.
Nỗi đau thương trên gương mặt nàng cứng lại, đôi mắt long lanh ngập tràn mờ mịt và khó hiểu.
Nàng không hiểu.
Không hiểu vì sao Hầu gia ngày thường đối với nàng nói gì nghe nấy, lúc này nhìn nàng lại giống như đang nhìn một kẻ xa lạ.
Trong ánh mắt ấy không còn sự cưng chiều và thương xót.
Chỉ còn lại sự thẩm xét lạnh lẽo, cùng với thứ cảm xúc nàng không thể hiểu nổi, gần như là sự truy vấn điên cuồng.
Nàng càng không hiểu vì sao vị phu nhân Thẩm Ngọc Vi xưa nay vốn khờ khạo hôm nay lại cười đến mức quỷ dị như vậy.
Nụ cười ấy khiến nàng lạnh sống lưng từ tận đáy lòng.
“Phu nhân…”
Liễu Như Yên rụt rè lên tiếng, cố gắng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
“Người có ý gì vậy?”
Ta không trả lời.
Chỉ ung dung nhìn nàng như đang nhìn một con thú nhỏ sắp rơi vào bẫy mà vẫn chưa hề hay biết.
Trò hay mới chỉ vừa bắt đầu.
Sao ta có thể nhanh như vậy đã vén màn bí mật được.
Ánh mắt Cố Trường Phong như hai lưỡi dao tẩm độc, quét qua lại giữa Liễu Như Yên và đứa trẻ phía sau nàng.
Bẩm sinh tuyệt mạch.
Tuyệt vô tử tự.
Tám chữ ấy như lời nguyền, điên cuồng xoay vòng trong đầu hắn.
Nếu…
Nếu lời Thái y là thật…
Vậy đám trẻ đầy sân kia là của ai?
Một khi ý nghĩ ấy nảy sinh liền như cỏ dại mọc điên cuồng, không cách nào ngăn nổi.
Hắn nhớ lại đủ chuyện trong ba năm qua.
Thể chất thụ thai của Liễu Như Yên tốt đến mức nào.
Ba năm sinh sáu đứa, hai lần sinh đôi.
Cái bụng gần như chưa từng được nghỉ.
Mà hắn quả thật gần gũi với Liễu Như Yên nhiều hơn, thế nhưng bụng Thẩm Ngọc Vi lại chưa từng có động tĩnh.
Trước kia hắn chỉ cho rằng Thẩm Ngọc Vi có vấn đề, là nữ nhân không sinh được.
Cả phủ trên dưới cũng đều nghĩ như vậy.
Nhưng giờ đây…
Một khả năng đáng sợ lật đổ toàn bộ nhận thức của hắn đang nổi lên.
Có lẽ…
Người có vấn đề từ đầu đến cuối không phải Thẩm Ngọc Vi.
Mà là chính hắn.
Nhận thức này còn khiến hắn đau đớn hơn cả gãy chân, còn nhục nhã hơn cả bị giết.
Hắn, Bình Dương Hầu Cố Trường Phong, đường đường nam nhi bảy thước, tướng quân chiến công hiển hách, vậy mà không thể sinh con.
Thế những đứa trẻ trong bụng Liễu Như Yên…
Hơi thở Cố Trường Phong lập tức trở nên nặng nề.
Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu như sắp rỉ máu.
Hắn nhìn chòng chọc Liễu Như Yên, ánh mắt hận không thể nuốt sống nàng.
Liễu Như Yên bị hắn nhìn đến lạnh toát sống lưng, vô thức lùi lại một bước.
“Hầu… Hầu gia…”
Giọng nàng run rẩy nghẹn ngào, đầy tủi thân và sợ hãi.
“Ngài sao lại nhìn thiếp như vậy…”
“Thiếp sợ lắm…”
Nàng lại định dùng lại chiêu cũ, lấy nước mắt để cầu thương hại.
Nếu là ngày thường, Cố Trường Phong đã sớm đau lòng ôm nàng vào lòng, dịu giọng an ủi.
Nhưng hôm nay hắn chỉ lạnh lùng nhìn nàng diễn trò.
“Sợ?”
Cố Trường Phong nghiến răng rít ra hai chữ, giọng khàn khàn như giấy ráp cọ xát.
“Ngươi cũng biết sợ sao?”
Lão phu nhân lúc này cũng nhận ra bầu không khí có điều bất thường.
Nhìn bộ dạng như muốn giết người của con trai, tim bà cũng đập thình thịch.
Nhưng bà càng không thể chịu nổi việc ái thiếp Liễu di nương bị ủy khuất.
“Phong nhi!”
Bà quát lớn.
“Con đang làm gì vậy! Liễu nhi đang mang thai, sao chịu nổi con dọa như thế!”
Đúng vậy.
Trong bụng Liễu Như Yên còn đang mang một đứa.
Hy vọng thứ bảy của Hầu phủ.
Nghe hai chữ mang thai, cơ mặt Cố Trường Phong giật mạnh.
Hắn đột ngột vươn tay siết chặt cổ tay thon nhỏ của Liễu Như Yên.
Lực mạnh đến mức gần như muốn bóp nát xương nàng.
“A!”
Liễu Như Yên kêu lên đau đớn, nước mắt lập tức trào ra.
“Hầu gia! Đau! Đau quá!”
“Ngài làm thiếp đau… cũng làm con của chúng ta đau…”
“Con của chúng ta?”
Cố Trường Phong như vừa nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ, bật ra một tràng cười trầm thấp mà quỷ dị.
“Ha ha… ha ha ha…”
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy điên cuồng và hung bạo.
“Liễu Như Yên!”
Hắn gằn từng chữ, tiếng gào khiến bụi trên xà nhà rơi lả tả.
“Ngươi nói cho bản Hầu nghe!”
“Đứa nghiệt chủng trong bụng ngươi…”
“Còn cả đám nghiệt chủng đầy sân kia…”
“Rốt cuộc là của thằng nào!”
4
Tiếng gào gần như xé toạc cổ họng của Cố Trường Phong vang lên như sấm nổ giữa trời quang, dội khắp nội trạch Hầu phủ.
Đôi mắt đỏ ngầu của hắn khóa chặt trên người Liễu Như Yên như muốn nuốt sống nàng.
Liễu Như Yên nào từng thấy Cố Trường Phong điên cuồng đến vậy.
Ngày thường Hầu gia đối với nàng luôn thương yêu chiều chuộng, dù nàng làm nũng hay ương bướng, hắn cũng chưa từng nặng lời.
Nhưng giờ khắc này, nàng chỉ cảm nhận được hàn ý thấu xương cùng sự áp bức mang tên tuyệt vọng.
Thân thể nàng run rẩy không ngừng.
Cổ tay bị hắn siết chặt truyền đến cơn đau thấu tim.
Nhưng điều nàng sợ hơn cả chính là sự điên cuồng trong mắt hắn.
Đó là cơn thịnh nộ khi bị phản bội, bị lừa dối đến tận cùng.
“Hầu gia… thiếp không hiểu…”
Nước mắt Liễu Như Yên vỡ đê, liều mạng biện bạch.
“Ngài bị sao vậy? Có phải Thẩm Ngọc Vi tiện nhân kia lại nói gì với ngài không?”
“Những đứa trẻ này đều là của ngài. Thiếp ngày đêm hầu hạ bên cạnh ngài, ngoài ngài ra thiếp còn có thể có ai…”
Trong lúc hoảng loạn, nàng chĩa mũi nhọn về phía ta, cố gắng chuyển hướng lửa giận của Cố Trường Phong.
Nhưng lúc này Cố Trường Phong đã hoàn toàn mất lý trí.
Hắn căn bản không nghe nổi bất kỳ lời biện bạch nào của Liễu Như Yên.
Trong đầu hắn chỉ còn hai chữ tuyệt tự và đội nón xanh.
Trước kia hắn từng đắc ý biết bao vì Liễu Như Yên ba năm sinh sáu, khai chi tán diệp.
Nhưng giờ đây những đứa trẻ ấy lại trở thành huy chương xanh rờn trên đầu hắn.
Trở thành lưỡi dao sắc bén nhất đâm thẳng vào tim hắn.
Bốp.
Cố Trường Phong đột nhiên giơ tay còn lại, hung hăng tát một cái lên mặt Liễu Như Yên.
Cái tát ấy cực mạnh.
Trực tiếp khiến nàng mất thăng bằng, lảo đảo ngã xuống đất.
Má nàng lập tức sưng tấy, khóe miệng rỉ máu.
“Ngươi…”
Liễu Như Yên ôm mặt, kinh ngạc nhìn Cố Trường Phong.
Nàng chưa từng nghĩ người đàn ông từng nâng nàng trong lòng bàn tay lại có ngày ra tay với nàng.
Hơn nữa còn tàn nhẫn đến vậy, không chút lưu tình.
Liễu Như Yên ngã xuống đất, đám trẻ phía sau bị biến cố này dọa đến oa một tiếng khóc thét.
Đứa lớn nhất là Cố Minh Hiên cũng sợ đến tái mét mặt mày, đứng ngây tại chỗ không biết phải làm sao.
Cố Trường Phong nhìn Liễu Như Yên nằm dưới đất.
Trong mắt hắn không hề có thương xót, ngược lại càng thêm hung bạo.
Hắn cố gắng giãy giụa muốn đứng dậy khỏi quý phi tháp.
Nhưng vết thương ở chân khiến hắn đau buốt một trận, lại nặng nề ngã trở xuống.
Hắn tức đến phát điên.
Vớ lấy chiếc gối trên giường ném mạnh về phía Liễu Như Yên.
“Tiện nhân nhà ngươi! Ngươi dám lừa gạt ta!”
“Nói cho ta biết!”
“Đám trẻ này rốt cuộc là nghiệt chủng của ai!”
“Rốt cuộc là của ai!”
Mỗi chữ hắn thốt ra đều như rít qua kẽ răng, tràn đầy hận ý vô tận.
Lão phu nhân thấy con trai trở nên như vậy, đau lòng đến run rẩy.
Bà chẳng còn tâm trí trách ta, cũng không còn để ý đến Liễu Như Yên.
Chỉ vội vàng lao tới bên Cố Trường Phong.