Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ba Năm Gả Nhầm, Một Đời Gặp Đúng
Chương 3
4.
Sau khi hòa ly, ta một mình xuôi về phương Nam.
Ở vùng sông nước Giang Nam, ta thuê một gian mặt phố, mở một tiệm hương dược.
Mưa khói Giang Nam ôn hòa, hàng xóm láng giềng phần nhiều cũng hiền hậu.
Ta học cách nhận biết dược thảo, thử pha chế các loại hương phương.
Ngày tháng trôi qua, con người dường như cũng dần có sinh khí trở lại.
Nhưng phiền phức cũng theo đó mà đến.
Ta là người ngoại xứ, trong nhà lại không có nam nhân chống đỡ.
Luôn có vài kẻ lưu manh địa phương lấy cớ đến bốc thuốc, buông lời dơ bẩn.
Hôm ấy công tử nhà huyện thái gia chặn ta trước quầy, giật lấy chày giã thuốc trong tay ta mà nghịch.
“Đôi tay của tiểu nương tử thế này, đáng lẽ nên gảy đàn pha trà. Dùng làm việc thô như vậy thật đáng tiếc.”
Ta không dám đắc tội hắn, chỉ đành cố chuyển câu chuyện sang hướng khác.
Ai ngờ hắn đột ngột nắm lấy cổ tay ta, cười cợt khinh bạc.
“Đi theo gia về nhà. Gia đảm bảo sẽ đối đãi với nàng thật tốt, tuyệt không để nàng chịu nửa phần tủi thân…”
Nha hoàn bên cạnh vội vàng tiến lên hòa giải, hắn lại còn muốn tiện tay kéo luôn cả nàng đi.
Đang lúc giằng co, bên ngoài bỗng vang lên một tiếng quát lạnh.
Ta ngẩng đầu nhìn ra.
Một thanh niên mặc áo đen ghìm ngựa dừng trước cửa tiệm.
Ánh mắt hắn lạnh nhạt quét qua gương mặt khinh bạc kia, không nói một lời.
Thế nhưng vị công tử huyện thái gia vừa rồi còn hống hách, sắc mặt lập tức tái mét, khom lưng cúi đầu rồi vội vã lui ra ngoài.
Ta đang định tiến lên cảm tạ, người kia lại chẳng nhìn ta lấy một lần, trực tiếp thúc ngựa rời đi.
Sau đó ta hỏi thăm nhiều nơi mới biết, hắn tên là Tần Chu.
Hôm ấy vừa khéo là ngày hắn đi tuần tra cửa hàng của gia tộc mình, ngày thường rất khó gặp.
Nói cũng lạ, từ sau hôm ấy, số lần hắn ghé qua con phố này rõ ràng nhiều hơn.
Ta tìm một dịp, mang theo loại trà ngon mình cất giữ đã lâu đến cảm tạ.
Hắn nghe nói ta từ kinh thành đến, liền hỏi thăm tình hình mấy vị bằng hữu cũ của hắn ở kinh.
Những chuyện ta biết, đều tỉ mỉ kể lại cho hắn nghe.
Hắn chậm rãi thưởng trà, nghe rất chăm chú.
Đợi ta nói xong, hắn mới ngẩng mắt nhìn ta.
Trong đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện ý cười nhàn nhạt.
“Nàng nói chuyện khéo léo như vậy, quả thật rất hợp tính mẫu thân ta.”
Thấy ta hơi ngẩn người, đầu ngón tay hắn khẽ gõ vào miệng chén.
“Hôm nào rảnh, ta đưa nàng đi gặp bà. Bà cũng đã lâu chưa trở lại kinh thành.”
Ta đáp khẽ.
“Được.”
Từ hôm đó, hễ rảnh rỗi hắn lại đến tiệm của ta.
Có khi mang theo một hộp Long Tỉnh minh tiền, có khi đem đến hai gói điểm tâm.
Chúng ta ngồi dưới bóng cây trong hậu viện, pha một ấm trà.
Hắn nghe ta kể những chuyện nhân tình thế thái nơi kinh thành năm ấy.
Qua lại nhiều rồi mới biết, hắn không chỉ là thiếu chủ của nhà họ Tần – phú hộ bậc nhất Giang Nam, mà còn là cháu ngoại của đương kim thánh thượng.
Phong thái và dung mạo của hắn như vậy, lại đối nhân xử thế ôn hậu minh lý.
Nếu nói ta chưa từng động lòng một chút nào, dĩ nhiên là không thật.
Chỉ là nghĩ đến thân phận của mình, chút tâm tư không nên có ấy, ta liền ép nó xuống đáy chiếc mẹt tre đang phơi dược liệu, không để lộ ra ngoài nửa phần.
Cho đến một ngày trong tiệm lại xuất hiện một đám lưu manh khác.
Chúng buông lời hạ lưu, thậm chí còn muốn động tay động chân.
Ta xoay người rút con dao ngắn đã chuẩn bị sẵn dưới quầy, chắn trước người.
“Hôm nay ai còn bước thêm một bước, ta sẽ cùng hắn liều mạng!”
Có lẽ ánh mắt quyết tuyệt của ta khiến bọn chúng chột dạ.
Đám người đó chửi rủa vài câu rồi tản đi.
Người thì đã đuổi được, nhưng cánh tay ta trong lúc xô đẩy lại bị lưỡi dao rạch một đường.
Nửa đêm, vết thương đau buốt tận tim, ta trằn trọc không ngủ được.
Vừa ngẩng mắt lên, lại thấy trong góc tối của căn phòng không biết từ lúc nào đã có một bóng người đứng đó.
Là Tần Chu.
Hắn trầm mặt bước lại gần.
Dưới ánh nến lay động, ta nhìn thấy trong đáy mắt hắn cuộn lên cơn giận dữ.
“Vì sao không sai người đến Tần phủ?”
Ta im lặng.
“Nàng chưa từng nghĩ tới sao…”
Đầu ngón tay hắn dừng lại phía trên vết thương của ta, nhưng mãi vẫn không chạm xuống.
“…tìm một người đứng ra chống đỡ cho mình?”
Bàn tay nắm chặt vạt áo của ta khẽ siết lại, ta cố giữ giọng bình thản.
“Cứ thuận theo duyên phận thôi.”
“Tạ Chiêu.”
Bàn tay lớn của hắn phủ lên tay ta còn dính máu.
“Nếu nàng nguyện ý… ta có thể là người đó.”
Đêm ấy, ta không cho hắn một câu trả lời rõ ràng.
Nhưng từ sau hôm đó, hắn cũng không còn che giấu tâm ý của mình.
Thỉnh thoảng hắn sai người mang đến những tấm vải may y phục đang thịnh hành trong mùa, hoặc vài món trang sức tinh xảo.
Nhiều khi chỉ cần hắn đứng lặng trước cửa tiệm của ta một lúc, những kẻ lưu manh từng gây sự cũng không dám quay lại.
Ta vốn cho rằng, những chăm sóc ấy đã là giới hạn.
Nhưng ta không ngờ, hắn thật sự đưa ta đi gặp Trưởng công chúa.
Vị Trưởng công chúa tôn quý ấy cẩn thận ngửi loại hương mới ta điều chế — “Tuyết Trung Xuân Tín Hương”.
Đôi mày bà giãn ra, mỉm cười nói:
“Mùi hương này thanh lạnh mà có cốt khí. Rất hợp với gia phong nhà họ Tần chúng ta.”
Điều ấy cũng là chuyện ta chưa từng nghĩ tới.
Khoảng thời gian ấy, câu Tần Chu nói nhiều nhất là:
“Mẫu thân lại nhắc đến nàng rồi. Hôm nay nàng phải đóng tiệm sớm một chút.”
Hắn thường chờ ta vào lúc hoàng hôn, khi ta vừa bận rộn xong, rồi cùng nhau đến Tần phủ.
Trưởng công chúa đối xử với ta rất tốt.
Bà thường kéo ta lại trò chuyện, thậm chí còn kể những chuyện thú vị khi Tần Chu còn nhỏ.
Tần Chu hay nói:
“Mẫu thân nói rất hợp ý với nàng. Lâu lắm rồi ta mới thấy bà vui như vậy.”
Ngày tháng cứ thế trôi qua trong sự bình yên khó có được ấy.
Một sự bình yên khiến ta gần như tin rằng, những năm tháng về sau cũng có thể an ổn như vậy.
Cho đến ngày Lập Xuân năm đó.
Tòa đại trạch ven sông của nhà họ Tần, chỉ trong một đêm đã người đi nhà trống.
Hàng xóm tụ tập trước cửa tiệm của ta, tò mò bàn tán.
Thím Vương bán đậu phụ nói to nhất, liếc xéo ta:
“Ta đã nói rồi mà. Người quyền quý hoàng gia như vậy, sao thật lòng coi trọng một nữ nhân hòa ly lại còn buôn bán chứ?”
“Đúng thế! Ta nghe nói hắn vào kinh rồi, chuẩn bị nghị thân với thiên kim nhà Tể tướng đấy!”
ĐỌC TIẾP : https://chillmoingay.com/ba-nam-ga-nham-mot-doi-gap-dung/chuong-4